Đỉnh Khói

“Khi viết tôi không còn là chính mình. Tôi có một cuộc đời đơn giản. Nhưng những nhân vật của tôi có những câu chuyện, những số phận mà khi nhập vào họ tôi bị cuốn đi trong say sưa, mê mải. Văn chương giúp tôi sống được nhiều cuộc đời trong một kiếp người.

Tôi đã từng là người đi giữa hiện tại, chắt lọc vào trang viết nỗi đau từ những phận người xung quanh mình… Và tôi lại là người kể chuyện. Những câu chuyện không thuộc về tôi mà như rút cạn bản thân tôi”