Truyện ngôn tình - Tình yêu đang bận, xin gọi lại sau
+ Trả lời Chủ đề
Trang 1 của 7 1 2 3 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 67

Chủ đề: Truyện ngôn tình - Tình yêu đang bận, xin gọi lại sau

  1. #1
    Senior Member
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    159

    Truyện ngôn tình - Tình yêu đang bận, xin gọi lại sau

    Truyện ngôn tình – Tình yêu đang bận, xin gọi lại sau

    Tác giả: Trữ Tâm

    Thể Loại : Ngôn tình HE, hiện đại

    Nội dung:

    Cô cũng không biết anh là ai?!

    Song cô nghĩ, trong tình cảm, quan trọng nhất là cảm giác.

    Những cái khác bên ngoài, tên cũng được, thân phận cũng được, tất cả đều không có quan trọng.

    Anh tiếp cận cô là có mục đích.

    Không liên quan đến tình yêu, nhưng không ngờ được, lại vì thế mà động lòng.

    Không có cách nào khác, chỉ có đưa tay, dắt cô đi…

    Vốn là khi tình yêu và tình yêu gặp nhau, đơn giản như ngọn lửa bùng cháy.

    Người xưa có nói: “Người đang vùng vẫy trong nước, có phải là do sinh mệnh sắp mất đi hay không?”

    Mời các bạn đọc truyện !

    Chương 1


    Ngày đó, Mộc Lan xoay người lại, nói với tôi: “Lỗ Tây, tớ chết đây!”

    Tôi trừng mắt nhìn cô ấy một cái, nói: “Cũng được, vậy cậu đem cái máy nghe nhạc MP4 mới kia tặng lại cho tớ đi.” Vừa nói chuyện, tôi vừa dùng ánh mắt vô cùng không nhân hậu mà quét qua chiếc MP4 mới của cô ấy.

    Cô ấy liền nhào vào đánh tôi, đánh được hai cái, thấy tôi không phản ứng, liền ngồi xuống đối diện với tôi, tay nâng cái má, chống lên khuôn mặt, từ từ mà nói: “Lỗ Tây, xế chiều hôm nay, tớ nhìn thấy một người đàn ông vô cùng vô cùng đẹp trai a!”

    “Vậy cho nên…” Tôi hỏi cô ấy, hết sức chờ đợi bộ dạng say mê trai đẹp của cô ấy.

    “Tớ, muốn, đuổi, theo, anh ta…” Cô ấy nói nói rõ ràng chính xác từng chữ từng chữ một, khiến cho tôi lập tức giống như bị một con ong đến chích vào mông vậy, chợt nhảy dựng lên, nói: “A, nếu cậu dám bỏ rơi Đại Oai, thì xem bà đây sẽ xử lý cậu như thế nào!”


    Mộc Lan liền nở ra một nụ cười lấy lòng, khéo léo mà nói: “Tớ chỉ… chỉ mơ mộng, thật đó, chẳng qua là không cẩn thận mơ mộng hơi quá một chút thôi mà!”

    Sau đó, nhanh chóng nhảy lên trên giường đối diện, cầm điện thoại lên, thân thiết nói muốn tôi cùng cô ấy gọi điện thoại cho Đại Oai.

    Tôi vừa mới nghe từ trong miệng cô ấy bay ra một từ ngọt ngào “Vĩ…”, lập tức không chút do dự bịt tai lại.

    Tôi cố ý đem người thanh niên kia gọi là “Đại Oai”. Thật ra thì, tên của cậu ấy gọi là Khương Tuấn Vĩ, từ ngũ quan đến thân thể đến khí chất rồi đến… tất cả đều rất đẹp trai, lịch sự, vô cùng vô cùng đẹp trai, đẹp trai đến mức làm cho người ta vừa nhìn thấy liền không chịu được mà hoa cả mắt, mơ mộng viển vông.

    Những người quen biết đều gọi cậu ấy là Đại Vĩ!

    Là tôi nhỏ mọn, tôi có trái tim thủy tinh, tôi ác độc, tôi quan điểm bất chính, tôi bụng dạ hẹp hòi, cho nên, kiên trì mà cố chấp gọi anh ta – Đại Oai!

    Bởi vì, thật ra thì, Khương Tuấn Vĩ vốn là đồng hương với tôi, là bạn học thời trung học của tôi. Hắn chính là kẻ khiến tôi từ nhỏ đến lớn đều không bao giờ tức giận dù cuộc sống của một cô gái như tôi chỉ có những ký ước tươi sáng mà không có chút chân thực nào, khiến tôi vô số lần nhìn lên mặt trăng than thở hay mơ mộng về người yêu.

    Năm tôi mười bốn tuổi, vào một đêm khuya tối đen, tôi đã từng len lén lẻn vào trường học, đập vỡ kính thủy tinh được gắn chặt ở bên trong cửa, để trộm tấm “Ảnh ngọc ” chụp cậu ta đang chạy trên sân vận động, giấu ở trong chăn, lấy đèn pin cầm tay, một lần lại một lần “chiêm ngưỡng” nó. Trong ngày sinh nhật mười lăm tuổi, tôi từng lén vụng trộm lấy rượu sâm banh được cất kỹ ở trong tủ, rót đầy vào chén rượu của tôi, rồi giả bộ cậu ấy ngồi ở phía đối diện, hướng về phía mặt trăng, mỉm cười nhìn lên bầu trời nói một câu: “Cheers!” Sau đó, tôi đau thương mà bị cảm lạnh, lúc đó cảm giác như mấy tháng, thuận lý thành chương[1]- nước mắt tuôn rơi! Năm mười sáu tuổi, có một lần, tôi len lén lấy ra một tờ giấy trắng, viết lên một câu văn rồi tự cho là tràn đầy ý họa tình thơ, nhưng trên thực tế chính tôi hoàn toàn không hiểu được: “Khi bạn nghe được âm thanh hoa nở, xin hãy tin rằng, đó là người yêu của bạn đang tỏ tình với bạn!” Tiếp đó, vừa rạng sáng ngày hôm sau, tôi liền vội vã chạy tới trường học, đầu tiên chạy đến lớp học bên cạnh, len lén đem tờ giấy ấy nhét vào trong ngăn kéo ở chỗ ngồi của người ta… Ông trời xin tha thứ cho tội mê trai cộng thêm bệnh công chúa nghiêm trọng của tôi đi, bởi vì lúc đó tôi còn cho rằng sau khi cậu ấy thấy tờ giấy, sẽ quay người lại tặng cho tôi một đôi giày thủy tinh sáng bóng!

    [1] Thuận lý thành chương: “Thuận theo lí thuyết” chỉ những lời nói, sự việc mang tính (gần như) đương nhiên, hợp lý.

    Tôi vẫn không biết là cậu ấy có phát hiện ra tờ giấy nhỏ kia hay không, tất nhiên, đã từng có lần một đêm thao thức không ngủ chỉ vì hi vọng cậu ấy sẽ phát hiện, sau đó, khi trưởng thành, lại hết sức may mắn phát hiện ra đáp án là “Không có”!

    Tôi cứ như vậy, tiểu tâm dực dực[2], vẫn âm thầm ẩn núp trong bóng tối “mơ ước ” cậu ấy, “theo dõi” cậu ấy, theo dõi một mạch đến năm năm trời, cuối cùng mới giành được chút thời gian để phá vỡ bế tắc – tôi rốt cuộc như mong muốn cùng cậu ấy thi cùng một thành phố, cùng học một trường, chúng tôi cùng nhau đến phía Bắc học đại học!

    [2] Tiểu tâm dực dực: Nguyên ý của câu thành ngữ này là chỉ từ lời nói đến hàng động đều rất cẩn thận và nghiêm túc. Về sau dùng để ví về cử chỉ thận trọng, lo lắng xảy ra sai sót.

    Còn nhớ rõ cái cảm giác khi tôi lấy điện thoại di động ra, do dự bấm cái dãy số đã thuộc làu làu kia, một loại cảm giác ngại ngùng, xấu hổ muốn ngay lập tức chui xuống đất để chạy trốn nhưng trong lòng lại mơ hồ phấn chấn vui vẻ; đồng thời tôi cũng nhớ rõ một cảm giác chấn động phảng phất như âm thanh của một bản nhạc yếu ớt run rẩy vang vọng trong không gian…

    “Này…”

    Tôi cuối cùng cũng lấy dũng khí hỏi cậu ta: “Cậu, có thể, cùng tôi, đi chung, cùng đến… Bắc Kinh không?”

    Cậu ấy ở bên kia đầu điện thoại thoải mái mà cười: “Ách…Tôi đã đặt trước vé máy bay, là chuyến 6 giờ tối! Còn nữa… Bạn là ai vậy?”

    Tôi khẽ “A!” một tiếng, rồi cúp điện thoại.

    Tôi nên sớm nghĩ ra, cậu ta sẽ đi bằng máy bay mới phải.

    Cha của cậu ấy là một doanh nhân nổi tiếng, gia đình hết sức chu đáo cẩn thận, nổi tiếng gần xa trong thị trấn.

    Mà tôi, mặc dù tự hứa để cho những ký ức ngọt ngào chìm xuống tận đáy lòng, mặc dù cũng đã từng có sự giàu sang sung sướng ăn ngon mặc đẹp, vênh mặt hất hàm sai khiến, kiêu ngạo chẳng khác gì cuộc sống của “Tiểu công chúa” điêu ngoa, nhưng loại hạnh phúc này, cuối cùng lại theo năm mười hai tuổi ấy, theo cha mẹ cùng nhau di dân và bị tan vỡ.

    Đêm hôm đó, ăn xong chiếc bánh sinh nhật mẹ tự tay làm, cha đem một cuốn sổ tiết kiệm ra đưa cho tôi, nói: “Tây Tây, khi cha mẹ không có ở đây, phải tự chăm sóc bản thân cẩn thận…”

    Tôi im lặng không lên tiếng, cúi đầu, nhận lấy sổ tiết kiệm, trong lòng chua xót phảng phất như đồ chua ngâm trong bình lâu ngày, ngay cả những cơn gió mùa đông lạnh thấu xương cũng không bằng cái cảm nhận này, sự buồn bực khổ sở chất chứa trong từng hơi thở, nhưng nước mắt vẫn lưu ở trong hốc mắt lại ngoan cố không chịu rơi xuống

    Ngày thứ hai, tôi được nhận vào trường học, người giám hộ cũng đổi thành bác làm việc trong nhà máy gần đó.

    Số tiền trong sổ tiết kiệm tất cả đều là do cha mẹ để dành. Bọn họ chưa từng nói với tôi là có tiền tiết kiệm, bởi vì lời hứa đảm bảo khi lấy được giấy chứng nhận, năm sau sẽ đón tôi sang cùng. Đáng tiếc, một năm sau, ngày này trở thành ngày tốt nghiệp trường trung học cơ sở. Và sau đó nữa…

    Không biết bắt đầu từ bao giờ, tôi có thói quen trước khi đi ngủ mỗi ngày đều lấy sổ tiết kiệm ra, đem số tiền ghi trên đó ngắn nhìn thật kĩ một lần, rồi lại nhìn lại một lần!

    Một năm rồi lại một năm, cuộc sống khó khăn đã sớm bị nghị lực của tôi làm cho chán nản mà giảm bớt phần nào, để được đi học tôi phải thắt lưng buộc bụng, tính toán cẩn thận, tôi đi lên phía bắc học đại học, tất nhiên, nhất định phải chọn đi xe lửa, hơn nữa chắc chắn là ngồi vé ghế cứng.

    ***

    Trên thế giới này, đi xe lửa phương tiện được lựa chọn phổ biến nhất, bình thường nhất để đến trường đại học, cũng không có gì phải oán trách. Chẳng qua là, dày công tỉ mỉ tính toán lên kế hoạch “Bạn đồng hành” tiếc rằng lại vì sự yếu ớt mà bị chết non như vậy, làm cho tôi phải ngồi một mình trên xe lửa trong đêm tối, nghe âm thanh bánh xe ma sát với đường ray, nhìn phía ngoài cửa sổ tối đen, những cái bóng mờ mời của các ngọn núi, dường như còn cảm thấy một chút mệt mỏi, buồn bã không có sức lực

    Trải qua một đêm lắc lư trên tàu, cuối cùng tôi cũng đến được nhà ga phía tây.

    Tôi lười biếng đứng lên, dụi dụi mắt, giơ tay vươn vai, duỗi hai chân, gân cốt mới được thỏa mái một chút, xách hành lý lên, chạy tới trước đám đông nhộn nhịp, theo một chị dặn dò trước đó, đội lên một chiếc mũ màu hồng nhạt đặc chế, ánh mắt do dự nhìn khắp nơi, ở xung quanh chi chít đủ các loại biển nhận người có tấm viết dòng chữ “Thành phố Khang Nghi”, không ngờ đến, vừa mới nhìn đến một tấm biển trắng liền thấy được Khương Tuấn Vĩ.

    Cậu ấy nhiệt tình đi tới len qua vô số người, thẳng đến chỗ tôi, cầm lấy hành lý, tự nhiên mà thỏa mái nói: “Ở nhà nhờ cha mẹ, ra đường nhờ bạn bè. Sau này có chuyện gì, cậu nhớ phải tìm đến người bạn đồng hương là tôi nha!”

    Cậu ta đúng là người thích nghi rất nhanh, vừa đến Bắc Kinh liền gia nhập vào hội đồng hương!

    ...
    Last edited by chungocvy; 07-03-17 at 08:30 PM.

  2. #2
    Member
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    38
    Có link đọc full chuyện này không bạn? Đang đọc nửa chừng mà không có link chương sau gì cả

  3. #3
    Senior Member
    Ngày tham gia
    Feb 2014
    Bài viết
    570

    Truyện ngôn tình

    Bạn có link đọc full truyện không bạn? Hay là bên bạn có sách không, mình cũng đang đọc nửa chừng mà hết mất.

  4. #4
    Senior Member
    Ngày tham gia
    May 2014
    Bài viết
    177
    Truyện này có radio không bạn ? đọc hết ngại quá hi nếu có mp3 gui cho minh link nhé cám ơn nhiu ạ
    Mời bạn ghé thămMộ đá đẹp Ninh Bình

  5. #5
    Senior Member
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    159
    Ách, được rồi, cái này cùng không phải là chuyện quan trọng. Quan trọng là, cái hình ảnh kia, chính là cái mà tôi mong đợi từ lâu, mơ ước từ lâu, hình ảnh hoàng tử cùng công chúa kiều diễm sánh bước đi về phía trước, cứ như vậy, trong lúc không để ý, biểu diễn thật sinh động trước mặt mọi người.

    Cậu ta kéo cái valy của tôi, mang theo nụ cười, bước nhanh về phía trước

    Tôi cố gắng đuổi theo bước chân cậu ấy, trong lòng như nở một đóa hoa màu hồng phấn, nở ra từng cánh từng cánh, từng cánh lại từng cánh mở ra, từng cánh từng cánh chồng lên, lại giống như sóng lúa mùa thu dập dờn, tầng tầng lớp lớp, không có giới hạn…

    Một người đồng hương khác đi tới, nhìn tôi một cái, nói: “Ủa, đây không phải là Lỗ Tây sao?”

    Cậu ta nghiêng người cười một tiếng, nói: “Thì ra cậu chính là Lỗ Tây. Mình đã từng nghe qua tên của cậu, chúng ta hình như còn là bạn học!”

    Nụ cười của cậu ấy vẫn như cũ như ánh mặt trời ấm áp rực rỡ, chẳng qua là, đối với nụ cười này, trong phút chốc, trái tim của tôi không thể ngăn được một chút khổ sở cay đắng dâng lên trong lòng.

    Tôi thầm thích cậu đến năm năm, cho đến giờ phút này, rốt cuộc cậu mới đem chính bản thân và tên của tôi đối diện cùng nhau!

    Chua xót tích tụ nhiều năm không muốn để cho người ta biết giờ đây lại vô tình bị bại lộ trong nháy mắt, tận sâu trong trái tim tôi biến thành ngọn cỏ sắc bén lợi hại để bảo vệ bản thân. Tôi giống như theo bản năng ngẩng cao đầu, giả vờ bày ra một bộ mặt mờ mịt, hỏi anh ta: “Cậu quả thực giống tôi từng tốt nghiệp trường trung học Khang Huy sao? Vì sao mà tôi một chút ấn tượng vè cậu cũng không có?”

    Cậu ta nhìn tôi một cái, như có chút kinh ngạc, ngay sau đó khẽ mỉm cười, tiếp tục kéo valy của tôi đi về phía trước, không nói gì thêm nữa.

    Tôi thề, thật ra ở trong đầu tôi từng mơ ước hàng vạn lần cảnh tượng “Tình cờ gặp lại” như vậy, vì thế, tôi tỉ mỉ chuẩn bị hơn mười vạn câu đối thoại đáng yêu duyên dáng, không nghĩ đến, đến ngày này, cuối cùng lại chỉ nói ra một câu ngây thơ vụng về như vậy. Tôi vì sự thất bại của bản thân mà thể hiện ra rất nhiều sự khó chịu, cũng không nói gì nữa, đến trước mặt cái người “Đón người mới đến”, giả bộ giận dữ cướp lấy chiếc valy từ trong tay cậu ta, cùng không thèm quay đầu lại nhảy lên xe. Cho đến khi xe chạy thật lâu, rốt cuộc tôi mới cẩn thận vén màn xe lên, len lén nhìn lại một cái, nhưng lại chỉ thấy một dòng người cuồn cuộn như nước thủy triều, dòng xe cộ như thuyền buồm…

    Chẳng qua là, cuối cùng tôi cũng biết có kiểu quan hệ “Đồng hương” như vậy, ở chung một chỗ ăn cơm xong, ca hát xong, lưu lại số điện thoại, liền trở thành quen biết.

    Tôi nghĩ, quen biết nhiều cũng có thể dễ dàng giải quyết nhiều việc! Chúng ta cũng từ quen biết, đến thân thiết… cuối cùng sẽ yêu nhau?!

  6. #6
    Senior Member
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    159

    Tình yêu đang bận, xin gọi lại sau - Chương 2

    Chương 2


    Ăn cơm tối xong, Mộc Lan cùng Đại Oai ra ngoài hẹn hò, mà Chương Linh Quyên vừa mới đi hẹn hò trở về, đang ngồi xếp bằng trên giường, có vẻ rất thận trọng cầm đồng tiền xu tung đi tung lại những một nghìn lẻ một lần, phiền não hỏi tôi: “Rốt cuộc tớ nên chọn người nào?”

    Đáng ghét nhất là những người đầy đủ sung sướng, cho đến bây giờ cũng không bao giờ đồng cảm được với cảm giác của một người luôn nghèo khó là tôi đây!

    Tôi nhìn vẻ mặt khó xử của cô ấy, im lặng không biết nói gì, cầm một quyển sách lên, lặng lẽ nhìn mặt trăng thật tròn ngoài cửa sổ, suy nghĩ có chút bất đắc dĩ, xem chừng, hiệu ứng lớn thực sự là ở khắp mọi nơi!

    Tôi thực sự quý mến bạn học Chương Linh Quyên; mỗi tuần vào các ngày thứ hai, tư, sáu cô ấy cùng một sinh viên nam hẹn hò, rồi vào các ngày ba, năm, bảy lại cùng một sinh viên nam khác hẹn hò, hai tên sinh viên nam này tranh nhau chiều chuộng, khiến cho cô ấy lâm vào tình huống phải đưa ra lựa chọn khó khăn, mặt khác, người đáng thương chính cô gái nhỏ bé như tôi đây, mỗi ngày lại chỉ có thể một mình ở lại căn phòng trống, cùng mặt trăng tròn than thở!

    Mộc Lan từng cùng tôi thức đêm một lần để luyện khả năng nghe tiếng Anh đến lúc không thể nghe được nữa, cô ấy đột nhiên giật lấy tai nghe của tôi ra, chỉ hận sắt không thể rèn thành thép[1] mà nhìn tôi ân cần dậy bảo, nói: “Bạn học Lỗ Tây à, cậu quá mạnh mẽ, sẽ làm sinh viên nam khiếp sợ mà bỏ chạy đấy!”

    [1] Hận sắt không thể rèn thành thép: nghĩa là tiếc nuối vì đã không đặt yêu cầu hay nghiêm khắc chỉ bảo người khác để họ được tốt hơn.

    Tôi đang ngáp một cái, lười biếng vặn vẹo cái thắt lưng, lấy khí thế mạnh mẽ nhanh như chớp, dồn sức bắt được tay của cô ấy, dùng một loại ánh mắt mông lung mà nồng nàn, chăm chú nhìn cô ấy, đem từng chữ từng câu nói: “Như vậy thì giớ thiệu cho mình… sinh viên nữ đi?”

    Cô ấy lập tức bị ánh mắt nóng rực của tôi bị làm bỏng, vội vã đưa tay ra, đem tai nghe ném lại cho tôi, ho khan mấy tiếng, nói: “Đại tỷ, mời cậu tiếp tục……”

    Tôi bật cười một tiếng, chống mí mắt, kiên trì nghe xong hai bài diễn thuyết bằng tiếng Anh, khi cảm thấy nghe đã hiểu từng câu một, rốt cuộc tôi mới buông lỏng nằm vật xuống, đầu gối lên chiếc gối ngủ, thật kỳ lạ lúc này tôi lại bắt đầu tỉnh táo.

    Cuộc sống…!

    Tương lai …!

    Công việc …!

    Tình yêu…!



    Đúng vậy, tôi thừa nhận, tôi thực sự rất mạnh mẽ, tôi xem đại học cũng giống như trung học. Tôi đồng thời làm mấy công việc bán thời gian một lúc, nhưng vẫn như cũ sáng sớm mỗi ngày đều kiên trì luyện tập thể dục, đọc sách, vào thư viện.

    Bởi vì, bởi vì a bởi vì, tôi thường gặp mặt rất nhiều người quen biết ngưỡng mộ rồi nghe họ nói: “Lỗ Tây, nghe nói ba mẹ cậu ở nước Mỹ rất vẻ vang nha…”

    Tôi “Ừm” một tiếng với mỗi một câu nói, bày ra một khuôn mặt cười cười, ngón tay theo bản năng siết thật chặt túi áo khoác, không có cách nào khác, lần này qua lần khác, tôi biết rằng một lần trong số đó bọn họ là thực sự quan tâm đến tôi cũng không có.

    Bác trai và bác gái đều là người hiền lành đàng hoàng, hơn nữa thường ngày tôi đều ở lại trường, thời gian thực sự “về nhà” cũng không nhiều lắm, cho nên, cũng không có xảy ra chuyện “ngược đãi cháu gái” như trong tiểu thuyết, nhưng mà, vợ chồng hai bác ấy cũng chỉ là công nhân viên chức bình thường, gánh nặng cuộc sống rất khó khăn. Thỉnh thoảng, bác gái cũng phải hỏi một câu: “Lỗ Tây, cháu có cần chút tiền tiêu vặt không…?”

    Tôi cười một cái, nói: “Cháu không cần…” Ngay sau đó nhớ ra, hôm nay là ngày nộp tiền sinh hoạt phí, vội vàng chạy ra ngoài ngân hàng tự mình rút mấy trăm tệ, cung cung kính kính giao nộp cho bác gái.

    Bác gái vừa cười cười từ chối, vừa nhận lấy tiền, trong miệng còn ríu rít nói: “Mẹ cháu mấy hôm trước gọi điện thoại về, nói buôn bán ngày càng lớn, cả ngày đều bận rộn không rời đi đâu được, chờ cháu tốt nghiệp đại học liền đón cháu sang giúp một tay, cháu nha, thật là may mắn!”

    Tôi gật đầu, mỉm cười, hai tay giấu ở trong tay áo không tự chủ được mà run rẩy!

    ***

    Học kỳ năm thứ nhất, phải nộp đầy đủ toàn bộ các khoản phí của nhà trường, phải lấy ra tiền sinh hoạt phí của tháng sau, tôi kiểm tra sổ tiết kiệm, phía trên chỉ còn lại một con số ít ỏi làm cho người ta nhìn mà hoảng sợ. Tôi biết, bắt đầu từ bây giờ, tôi chỉ có thể dựa vào bản thân mình để sống tiếp.

    Lúc rảnh rỗi, tôi sẽ nhận làm phiên dịch tiếng Anh thuê cho người ta, chủ nhật sẽ tới cửa hàng tổng hợp làm quảng cáo, bởi vì có các mối quan hệ tốt, thỉnh thoảng cũng được các giáo sư trong trường để ý mắt, giúp các giáo sư làm chân chạy việc một chút, làm các việc lặt vặt, cộng thêm hàng năm đều đạt được học bổng, nói chung cuộc sống cũng có thể chịu đựng được.

    Tôi có một tâm nguyện, có một ngày, nhất định phải đến nước Mỹ, đi xem một chút, trên đất nước kia, rốt cuộc có cái gì khiến cho cha mẹ tôi lưu luyến không nhớ đến việc trở về.

    Bấm tay tính ra, đã gần chín năm tôi chưa từng nhìn thấy bọn họ dù chỉ một lần. Chẳng lẽ bọn họ… không nhớ tôi chút nào sao?

    Được rồi! Một cô gái ngay cả cha lẫn mẹ đều không quý mến, cũng không có sinh viên nam nào theo đuổi cũng là chuyện hết sức bình thường đi?

    Tôi ngẩng đẩu nhìn trăng tròn, ánh trăng giống như một đôi tay dịu dàng mềm mại, khẽ vuốt ve gò má trên khuôn mặt tôi!

    Chín năm qua, xung quanh tôi xảy ra rất nhiều chuyện buồn vui lẫn lộn, hợp tan tan hợp, chỉ có nó – mặc dù tôi ở đâu chỗ nào đi nữa đều hướng về phía nó nhờ sự giúp đỡ, nó dường như luôn luôn trước sau như một dịu dàng mềm mại!

    Tôi hướng về phía ánh trăng sáng trừng mắt nhìn, nắm tay tự an ủi nói với bản thân: “Lỗ Tây, không ai yêu mình, thì mình tự yêu mình, không có gì không sao hết!”

    Ở trước ánh trăng lớn, phương pháp an ủi tinh thần của tôi trong nháy mắt có hiệu quả, sức mạnh phấn đấu như được lấp kín các tế bào trong toàn cơ thể.

    Vì vậy, tôi quay đầu, hướng về phía Chương Linh Quyên mỉm cười, vẻ mặt vui vẻ mà hòa nhã nói: “Quyên Quyên, thành thật mà nói, tới cảm thấy hai người sinh viên nam này đều không xứng với cậu!”

    Chương Linh Quyên vui mừng, như trút được gánh nặng, hỏi tôi: “Ý của cậu là, bây giờ tớ có thể cùng hai người bọn họ chơi đùa một chút, còn tương lai tìm người tốt hơn?”

    Tôi từ chối cho ý kiến, nhìn cô ấy, cười hì hì.

    Ông trời tha thứ cho con, cái con học chính là tâm lý học, hiện tại… vừa mới bước sang năm thứ 3 đại học!

    Lại một ngày chủ nhật nữa không có người nào !

    Mộc Lan về nhà, Chương Linh Quyên đi hẹn hò vẫn chưa về, cô ấy sợ tôi cô đơn, trước khi đi, còn đặc biệt nhét cho tôi một bộ phim, để cho tôi đỡ buồn, đặc biệt nghiêm túc nói chô tôi biết: “Thực sự là một bộ phim có ý nghĩa, phải nghiêm túc xem phim, để khi tớ trở về phải báo cáo cho tớ xem những cảnh quay tâm đắc!”

    Tôi đá cho cô ấy một cước, nói: “Cậu cút đi!”

    Cô ấy vẫy tay chào một cái, chạy ra ngoài, trước khi ra cửa, bỗng nhiên quay đầu lại, vô cùng khí khái mà hỏi lại tôi một lần nữa: “Cậu nói xem con người như tớ mà mọi việc đều thuận lợi có phải rất không có đạo đức hay không?”

    Tôi gật đầu hết sức tán thành, chăm chú nhìn cô ấy, đem từng câu từng chữ nói: “Bể khổ vô biên, quay đầu là bờ…”

    Cô ấy rốt cuộc phá lên cười khanh khách, trước khi đi mất còn tặng tôi một nụ hôn gió, nói: “Tớ hoàn toàn hiểu rằng, bọn họ đều là giả dối, chỉ có cậu mới là người duy nhất trong lòng tớ…” Tôi lập tức cảm thấy như bị thiên lôi đáng trúng, điện giật toàn thân, trước khi tôi chuẩn bị đứng dậy đuổi giết, cô ấy đã nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

    Tôi bật máy tính đem đĩa phim bỏ vào, kết quả vừa mới mở ra, trong máy tính lập tức truyền đến những âm thanh mất hồn.

    “A…”

    “Ừ…”

    “Ừ… m…”

    Một bộ ngực đầy đặn, săn chắc chói lọi đong đưa trên màn hình máy vi tính!

    Tôi giật mình, vội vàng điểu chỉnh âm lượng xuống mức thấp nhất.

    Trời diệt Chương Linh Quyên, cô ấy lại có thể ngấm ngầm tính kế với tôi như vậy!

    Nhưng, nhưng… nghĩ lại đêm qua vô số tế bào thần kinh đáng thương của tôi đã bị các giáo trình cùng tài liệu chuyên ngành giết hại, vậy thì ngại gì không lấy các hình ảnh dung tục kia làm trò giải trí?

    Tôi nghĩ, quyết tâm buông tha cho bản thân mình, dứt khoát tắt đèn, đeo tai nghe vào, thuận tay với bỏng ngô từ trên bàn Chương Linh Quyên, từ từ xem

    ©STENT<3

    Chuyện xưa tình tiết cũ, nghìn bài một điệu rập khuôn giống nhau, mà phong cách tầm thường cũ rích, trong đó không gian chính của những người đàn ông và phụ nữ là trên giường tiến hành quá trình chạy nước rút đơn điệu, mà dựa vào tiêu chí thư giãn, thoải mái “vui chơi giải trí hợp lý và giải trí không có tội” tôi cảm thấy cô gái này cũng giống như bổn cô nương tôi đây bị đối xử không công bằng, không vô tư vì thế nhìn không chớp mắt.

    Tôi nghĩ, tôi thật sự bị hai con bé Chương Linh Quyên và Mộc Lan kia đầu độc triệt để mà!

    Nhớ lần đầu tiên khi ở kí túc xá phát hiện hai tên này đang xem cái loại phim con heo kia, trong lòng tôi thực sự hoảng sợ cùng không thể tin được.

    Chương Linh Quyên cũng bị sự xuất hiện đột nhiên của tôi làm cho dọa sợ, lo sợ cùng bất an mà nhìn tôi, mặc dù bị trúng tim đen sợ sệt nhưng vẫn cẩn thận giải thích, các cô ấy phải nói dối tôi, là sợ những thứ này đầu độc tôi.

    Nói thật, ban đầu tôi vốn dự tính phải dạy dỗ tốt hai tên này một chút, nhưng mà, tôi bị nội thương – mà Chương Linh Quyên lại ung dung cẩn thận bảo vệ thật tốt cái phong thái kia.

    Vì vậy, tôi thay đổi dự tính ban đầu, giả bộ bày ra một dáng vẻ coi thường, vỗ vai Chương Linh Quyên nói: “ Bổn cô nương đây mưa bom bão đạn cũng đã từng trải qua, có cái gì mà chưa từng thấy qua? Đem âm lượng chỉnh to lên, để xem đây là cái gì!”

    Nhưng thực tế, khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy một chút hình ảnh chân thực sinh động trên màn hình, không ngờ làm cho chấn động mãnh liệt. Cái loại chấn động này, khiến cho tôi bị ám ảnh cả trong giấc ngủ trong một thời gian dài về sau, không tự chủ được mà thường rơi vào trạng thái dây dưa trong giấc mộng, buổi sáng tỉnh lại, xấu hổ hận không thể lập tức nhảy xuống từ cửa sổ.


  7. #7
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Oct 2014
    Bài viết
    16

    Tra loi truyen

    Vì vậy, tôi thay đổi dự tính ban đầu, giả bộ bày ra một dáng vẻ coi thường, vỗ vai Chương Linh Quyên nói: “ Bổn cô nương đây mưa bom bão đạn cũng đã từng trải qua, có cái gì mà chưa từng thấy qua? Đem âm lượng chỉnh to lên, để xem đây là cái gì!”

    Nhưng thực tế, khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy một chút hình ảnh chân thực sinh động trên màn hình, không ngờ làm cho chấn động mãnh liệt. Cái loại chấn động này, khiến cho tôi bị ám ảnh cả trong giấc ngủ trong một thời gian dài về sau, không tự chủ được mà thường rơi vào trạng thái dây dưa trong giấc mộng, buổi sáng tỉnh lại, xấu hổ hận không thể lập tức nhảy xuống từ cửa sổ.

  8. #8
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Đang ở
    UK
    Bài viết
    9

    cmt

    có truyện nào nói về tình yêu mà có nhiều trải nghiệm thực tế không bạn

  9. #9
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    1
    bạn nào có link cho m xin với. với có bộ ngôn tình nào hài hài recom cho mình nữa. đợt này đang rảnh quá chả biết làm gì

  10. #10
    Member
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Bài viết
    50

    truyện

    Hay đấy mà sao bạn không là một trang web site đăng truyện tình cảm hả bạn chắc chắn là được nhiều bạn gái đón nhận cho mà coi

+ Trả lời Chủ đề
Trang 1 của 7 1 2 3 ... CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình