Truyện teen - Năm ấy, Tớ thích cậu!



Tác giả: Tiểu Mỡ Mỡ

Giới thiệu

Một câu chuyện xoay quanh tình bạn và tình yêu của những bạn trẻ thuộc trường học quân đội Tân Lập.

Thanh xuân là những điều tươi đẹp nhất, họ dành cho nhau những tháng năm nhiệt huyết nhất của cuộc đời.

Trong đó có Lạc Gia, nhưng bản thân Lạc Gia lại không bố mình là ai? chị gái mình ở đâu?

Liệu Lạc Gia có tìm lại được thân nhân của mình không?

Tính yêu của Gia Lạc và Hạo Bối sẽ đi đến đâu?

Mời các bạn đọc truyện ngôn tình!

Chương 1: Đụng độ

Ánh nắng buông nhẹ trên mái đỏ. Mỡ Mỡ ngồi trên ghế sofa lật những trang album ảnh thời mời vào học.

- Mỡ nhợn à! Làm gì vậy?- tên Vương Hạo Bối vỗ vai hất cằm gợi đòn

- Gì cơ?- nó trợn mắt

- À!Mỡ cô nương xinh đẹp ! làm gì thế? Nhìn lại một thời huy hoàng à? – Bối Bối cười khì khì đáng ghét

Vâng, đó là thằng cùng bàn đáng ghét nhất của nó, hắn rất đẹp trai, rất cool, ừ thì cũng nhiều đứa thèm rỏ rãi, nhưng Mỡ đây không thèm nhé! Hắn thích trêu nó, thích rúc rúc dưới chân nó làm nũng, thích nó sờ tóc, sờ tai. Nhưng... CHỈ NÓ THÔI. Những đứa khác động vào thì biết tay hắn, răng môi lẫn lộn, trộn hết vào nhau ngay.

- Huy hoàng con khỉ ! hứ… - Mỡ nguýt Bối Bối dài con mắt

Nói thế thôi, nhưng một phần tuổi thanh xuân của nó, chính là ở đây. Đã xảy ra rất nhiều chuyện, vui vẻ có, đau buồn có, tức giận có, hờn ghen có, nguy hiểm có, hy sinh có, hạnh phúc có. Tóm lại là 5o+ sắc thái. Chính những thứ này, tạo cho nó một thanh xuân không thể quên, mãi mãi khắc trong lòng.

- Đi không ? – Bối hỏi rồi lấy mũ áo

- Đi đâu ?- Mỡ nhìn

- Ngẫm lại thời huy hoàng – Bối nháy mắt cười khểnh ( thật ghét wá đi !)
Thế rồi hắn kéo nó đi, hai cái bóng một cao to một nhỏ bé chạy lút thút trên đường.

Ông hâm vậy, xe không đi lại kéo người ta chạy như chuột ngáo đá trên đường, đường thì nắng- Mỡ mặt mày méo xệch nhưng vẫn cứ lếch thếch chạy theo Bối

- Hì! Đã bảo ngẫm lại thời huy hoàng mà lại! – Bối nháy mắt ( có thể không nháy mắt nữa được không cậu Bối Bối)

Bất chợt, mọi thứ ùa về như in trong đầu Mỡ. Phải rồi cảnh này quen quá

~~1 năm trước~~

- Này cậu ơi!!- Một tên con trai cao to chạy đuổi theo một cô gái mũm mĩm trên đường nắng oi lúc 8h sáng giữa tháng 7

- Phì... phì.... phì.... – Tiếng thở ngắt quảng của nó

Hắn dừng lại, cứ nhìn theo bóng cô nhóc kia chạy hì hục, chợt hắn mỉm cười nhìn cuốn nhật kí trong tay, hắn nhặt được trên xe bus. Nhưng sao nó lại chạy, bộ nhìn mặt hắn lưu manh lắm hả?

~~Ở trường THPT Tân Lập~~

- Xin gửi lời chào thân ái đến tất cả các học sinh nhập học trong trường, các bạn đã phải nỗ lực và cố gắng rất nhiều để có thể chen chân góp mặt vào 200 học sinh trường sĩ quan Tân Lập này. Bộ mặt sáng giá này tôi hy vọng các bạn sẽ không làm tôi thất vọng. Ngày hôm nay là ngày chính thực nhận học sinh, các bạn hãy đến bảng thông báo xem tên và lớp học cũng như phòng phòng kí túc xá của mình sau đó mang đồ đạc về phòng, sáng mai đúng 8h chúng ta sẽ nhận lớp và giáo viên chủ nhiệm. – Lời mở đầu của hiệu trưởng Lưu Mộ nói với 200 học sinh trên sân trường

- Phù.... phù... may mà kịp...! – Mỡ thở dốc vội đứng lẫn trong đám đông.
Không biết sáng nay bước chân nào ra khỏi cửa mà đen thế không biết! Đã bị chậm xe bus thì chớ lại còn bị thằng biến thái nó rượt chạy mất dép. Ôi cha mẹ ơi! ngày đầu đã đầy gian nan. May mà mình chạy nhanh chứ không thì cuộc sống sau này của mình không biết trôi dạt đi đâu, súyt thì mất đời...

- Cậu có cần phải tất bật vậy không, chỉ là đi nghe thông báo thôi mà. – tên con trai không biết lúc nào lại đứng ngay bên cạnh nó

- Tên biến thái.... cậu theo tôi đến tận đây sao!- Mỡ không khỏi bấn loạn
Móa! Hắn chạy nhanh vậy ư? Đã thế còn từ tốn thong thả như kiểu muốn nói là cái đoạn đường đó đối với hắn chả là cái thá gì.

- Gì... Biến...n..n Thái...i...ii...? – hắn trợn tròn mắt nhìn xung quanh. -Cậu nói với tôi ấy ư?

Sao trên đời này lại có con nhỏ láo toét dám nói hắn là biến thái.Có biết hắn là ai không?Thử hỏi trên đời này có tên biến thái nào mà đẹp trai giống hắn không? Hắn suy nghĩ rồi lườm nó.

- Không... tôi nói chó! – mỡ nháy mắt, lấy chân giẫm đến bốp vào chân hắn rồi hất cái má núng nính đi thẳng, sân trường giờ vắng người, cứ ở lại với hắn e là không bảo toàn thân xác nên 36 kế chuồn là thượng sách.

- Được lắm... “ tôi thề sẽ cắn nát cái má lợn nhà cô” ... đợi đấy!! – hắn nói vọng theo rồi nhảy cẫng lên xoa chân mình (những câu trong ngoặc “ ” là lời suy nghĩ của nhân vật nhé)

Nó ngẩn ngơ lết cái thân tàn ma dại đến bảng thông bảo, khiếp hồn, trường rộng làm chi mà đi đến cái bảng thông báo cũng muốn tàn phế luôn.

- Tiểu Gia Lạc A9 đâu ta?- Nó lướt xem mình mà chưa thấy đâu

- Tiểu Gia Lạc. Lớp 10A9 khóa 45 khu B3 khoa Bộ Binh. Kí túc xá Mộc Lan phòng 122. Cao 1m55 nặng 54 kg, số đo 3 vòng 80-65-90, yêu màu trắng, thích màu xanh, tính tình hơi đanh (đanh đá)- hắn đọc vanh vách rồi liếc nó nháy mắt cười khểnh

- Saoo...Saoo...o...o? – Mỡ trợn đôi mắt to tròn nhìn hắn “sao hắn biết vậy, mấy cái nảy chỉ có mình biết thôi mà?"

- Anh muốn tống tiền tôi phải không, đã thế lại còn biến thái… Hức tôi nghèo lắm, không có tiền bạc của cải gì đâu! – Mỡ mếu máo, tay thủ đằng trước ngực.