Truyện ngôn tình - Tình yêu đang bận, xin gọi lại sau
+ Trả lời Chủ đề
Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 5 6 7
Kết quả 61 đến 66 của 66

Chủ đề: Truyện ngôn tình - Tình yêu đang bận, xin gọi lại sau

  1. #61
    Senior Member
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    157
    Đàn anh Lâm Giang lo lắng nhìn tôi, nói: “Lỗ Tây……”

    Tôi cười một cái, nói: ” Không sao, không sao! Không phải bởi vì thế này, mới cần chúng ta đi sâu vào điều tra nghiên cứu sao? Cũng vì như thế này nên đề này này của giáo sư mới có giá trị hay sao?”

    Vừa vặn đúng lúc chị Đinh hương nghe thấy, đi tới, ghé vào tai tôi, bí hiểm hỏi: “Đi sâu vào như thế nào a?”

    Ôi trời!

    Thì ra cho rằng chuyện này không trong sáng, thực sự là không có mối liên hệ nào đặc biệt với trình độ học thuật

    Cứ như vậy, trong thời gian hai mươi mấy ngày, chúng tôi đi qua nhiều huyện ở Vân Nam, đi vào từng thôn xón, phát mấy nghìn quyển câu hỏi……

    Ngày đó, một ngày trời trong nắng ấm, trong đầu tất cả mọi người trong tổ chúng tôi đều lờ mờ hưng phấn, vô cùng chờ mong ngày hôm đó! Bởi vì, chúng tôi đến điều tra ở một nơi mới, một nơi có một cái tên rất đẹp – Lệ Giang!

    Lúc xuống xe, chị Đinh Hương cười hì hì hỏi một câu: “Mọi người đoán xem, trên đường đi có thể có nông dân hay không?”

    Tất cả chúng tôi hoan hô, cùng nhau lớn tiếng nói: “Có”

    Vì thế, hai tiếng sau, tất cả mọi người trong tổ chúng tôi liền đội mũ, uống Cooca, đứng trên đường phố nổi tiếng với một cây cầu uốn cong xinh đẹp, bắc qua dòng suối nhỏ trong suốt uốn lượn giống như một con rồng, nhìn xung quanh rất nhiều các cửa hàng bận rộn với từng đoàn khách ra vào, không tự chủ được lớn tiếng cảm thán: “Một nơi đẹp, nhân văn đẹp, phong cảnh đẹp, nhất là con suối nhỏ này càng đẹp! chỉ đáng tiếc bị thương mại hóa!”

    Chị Đinh Hương mua một loại “Bánh” được nghe nói là đặc sản nhất ở Lệ Giang, đưa cho chúng tôi mỗi người một cái, vừa cắn, vừa đem Lâm Giang Dương ra trêu ghẹo, nói: “Giang Dương, rốt cuộc anh có phải là đàn ông không vậy? sao lại để cho Lỗ Tây đeo trên lưng nhiều quyển câu hỏi vậy…” Để tiết kiệm thời gian, mỗi ngày chúng tôi đều buộc những quyển câu hỏi trên lưng, ai cũng đeo một ba lô nặng trịch. Thực ra hàng hằng bản thân chị Đinh Hương cũng đều đeo quyển câu hỏi trên lưng, chỉ do vừa nãy, vô duyên vô cớ đi mua “Bánh”, lại trùng hợp đưa quyển câu hỏi cho anh Chu

    Lâm Giang là người cực nhã nhặn lịch sự, da mặt mỏng, vừa nghe xong liền đỏ mặt, nói: “Tôi cũng đang định cõng đó chứ…”

    Chị Đinh Hương liền cười ha hả, nói: “Cõng ai hả? cõng Lỗ Tây hay là cõng quyển câu hỏi?”

    Anh Chu Kiến cũng chạy tới trêu chọc, nói::Cõng đi! Cõng đi! Mau cõng Lỗ Tây lên đi…”

    Lâm Giang Dương lắp bắp giải thích, nói: “Không phải, tôi nói không phải là cõng Lỗ Tây. Tôi nói là…”

    Nhìn bộ dạng ngượng ngùng của anh, ngay cả tôi cũng cảm thấy vui vẻ, liền giả bộ tức giận tái mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: ” Em thật không ra gì, làm cho đàn anh như anh cũng không muốn gặp?” Giả bộ thương tâm nói: “Số em thật khổ a… Em không muốn sống nữa! Anh chị trăm nghìn lần đừng kéo em lại…” lập tức đi về phía lan can cầu giả bộ nhảy xuống……

    Anh Lâm gần như là không chút nghĩ ngợi, chạy lên, tóm lấy tay tôi nói: “Lỗ Tây, em đừng…” Sau đó, có một nắm đấm, đột ngột xuất hiện ngay trước mặt tôi, không chút do dự hướng về phía mặt anh Lâm, hung hăng đấm xuống…

    Một tiếng “Bốp” vang lên, nắm đấm kia nở hoa ở trên mặt anh Lâm, tôi quay đầu lại, đệp vào mắt đầu tiên là một thân màu đen.

    Tôi không kịp suy nghĩ vì sao anh lại đột ngột xuất hiện ở đây, tại sao lại ra tay đánh người, chỉ biết là, trong nháy mắt quay đầu, liền nhìn thấy trên mặt anh Lâm có chút máu…Tôi liền đặt ba lô xuống, ngồi xổm người xuống, vừa vội vội vàng vàng tìm giấy ướt trong ba lô, vừa ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đầy máu hết sức thê thảm của anh Lâm, khẩn trương hỏi: “Sư huynh anh không bị gì chứ?”

    Anh Chu Kiến lớn tiếng nói một câu: “Anh làm gì cậy…” kèm theo đó là một tiếng xé gió hướng về phía tôi. Lại “Bốp” một tiếng, âm thanh phát ra từ “Nắm đấm chạm nhau”, làm chấn động không khí.

    Chị Đinh Hương hét chói tai, nói: “Chu Kiến, Chu Kiến, bình tĩnh, bình tĩnh…”

    Sau đó, dường như Lâm Giang Dương cũng kịp phản ứng lại, đưa tay áo lên lau đi máu tươi trên mặt, rồi xông lên…Ba người quyền cước qua lại, đánh nhau trong nháy mắt, tôi ngẩng đầu lên, đúng đầu chỉ nhìn thấy hình ảnh tay đấm chân đá, từ từ nhìn thấy bóng người lay động phía trước, tôi căn bản cái gì cũng không suy nghĩ được, chỉ biết là muốn ngăn cản trẩn đấu vô vị này lại ngay, cô gắng quên mình nhào vào giữa những nắm đấm, nói: “Dừng tay, Các anh dừng tay lại cho tôi……”
    truyen ngon tinh nguoc
    truyen ngon tinh hien dai
    Một nắm đấm rơi vào bụng, một nắm đấm khác rơi vào hông, tôi đau đớn ngã nhảo về phía trước. Sau đó, một cơ thể ấm áp, tôi bị “Anh” ôm vào trong lòng, sau đó, sau đó, sau đó…… Tôi nghe được một giọng nói, kiêu ngạo mà vô cùng rõ ràng vang lên trên đỉnh đầu: “Tôi là Lương Trạm, các người có bản lĩnh thì đi kiện tôi đi……”

    “Phần phật, phần phật”, Mấy bóng người hiện lên trước mặt, mang theo những âm thanh cung kính và sợ hãi.

    “Lương tiên sinh……”

    “Lương tiên sinh……”

    Cả đời tôi cũng chưa từng chịu qua quyền cước nặng như vậy, cả người không kiềm chế được mà cong người lại, sau đó, liền bắt đầu nôn mửa, nôn mửa như giãi bày tâm can, không cách nào dừng lại được

    Trong nháy mắt đó tâm trí của tôi như tách ra khỏi cơ thể, thực sự cảm thấy đau đớn khủng khiếp, từng cơn đau dạ dày co giật!

    Anh nói anh gọi là Lương Trạm!

    Anh làm sao có thể gọi là Lương Trạm?

    Nếu, nếu anh thực sự là Lương Trạm…

    Cho dù bây giờ ông trời có giáng xuống cả chục cái sấm sét, cũng không thể làm tôi kinh ngạc đau đớn phẫn nộ và sợ hãi như lúc này!

    Tôi không biết là vì co thắt, hay đơn giản vì cảm thấy phẫn nộ, toàn bộ cơ thể giống như bị lá cây run rẩy, khốn đốn trong gió bão!

    Anh ôm tôi thật chặc, liên tục gọi: “Lỗ Tây, Lỗ Tây……”

    Sau đó, tôi nghe thấy tiếng cáu giận cùng hối hận của Anh Lâm Giang Dương, ở đầu bên kia cây cầu đá truyền tới: “Lỗ Tây em có sao không……”

    Tôi nghe thấy giọng nói đó, giống như tóm được một cây cỏ cứu mạng, khó khăn vương tay về phía anh , muốn nói chuyện, nhưng tay của tôi, lại lập tức bị anh – bị Lương Trạm cầm lấy!

    Tôi nghe được anh lớn tiếng quát: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Lấy nước lại đây, cả khăn mặt nữa…”

    Sau đó nước nhanh chóng được đưa tới, anh tự mình cho tôi uống, là loại nước Riedel giả một cái cốc là kiểu dáng mới nhất, nước trong cốc, đúng là rất ấm.

    Tôi cố gắng đè xuống những quằn quại trong bụng, uống mấy ngụm nước, khó khăn lắm mới không nôn mửa nữa, thở phì phò nói: “Anh, anh… để cho tôi yên lặng một chút…”

    Anh không nói được một lời, dùng khăn mặt ấm lau mặt cho tôi, sau khi lau xong, không nói một tiếng nào liền nắm tay tôi dẫn đi, dùng giọn nói chân thành đáng tin nói: “Anh đưa em đi bệnh viện”

  2. #62
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Jan 2017
    Bài viết
    1
    Những cái khác bên ngoài, tên cũng được, thân phận cũng được, tất cả đều không có quan trọng.

    Anh tiếp cận cô là có mục đích.

    Không liên quan đến tình yêu, nhưng không ngờ được, lại vì thế mà động lòng.

  3. #63
    Senior Member
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    157
    Tôi lắc đầu, rồi nhìn anh nói lại một lần nữa: “Anh để cho tôi yên lặng một chút!” Thấy anh vẫn như cũ không để ý tới, nhịn không được lớn tiếng quát: “Anh để cho tôi yên lặng một chút…” mở miệng quát xong, cảm thất cổ họng từng đợt từng đợt đau rát, bởi vì liên tục nôn mửa mà giọng nói cũng trở nên khàn khàn.

    Anh rốt cuộc cũng đứng lại, nghĩ nghĩ, mở miệng nói: “Anh không cố ý giấu giếm em…”

    Tôi gật đầu, khó khăn nói: “Tôi cũng không đáng giá đến mức anh phải giấu giếm”

    Anh nhíu mày, hình như không biết nên nói như thế nào, cẩn thận suy nghĩ, rốt cuộc lại mở miệng nói: “Anh nghĩ chuyện này không quan trọng”

    Con mẹ nó, lại là cái câu quái đản quen thuộc này!

    Quan trọng hay không quan trọng, cần phải từ đương sự tôi đây nói mới tính!

    Tôi ngẩng đầu, hít thở sâu mấy cái, nhìn anh, gằn từng tiếng hỏi: “Tôi là người thứ mấy……?” Nói xong, cảm thấy trong cơ thể, từng dòng lệ dâng lên dọc theo huyết quản, chua xót căng đầy làm cho con người ta sợ hãi. Trước sau gì tôi cũng ở trong Lương thị làm việc hơn nữa năm, mặc dù làm việc bán thời gian không nằm trong hệ thống chính quy của công ty, nhưng cũng chưa bao giờ nhìn thấy Lương tiên sinh một lần, lại nghe được rất nhiều tin đồi quan hệ bất chính có liên quan đến anh. Từ khi bắt đầu nghe thấy hai chữ “Lương Trạm”, trong đầu luôn luôn không không chế được coi anh là người đứng đầu trong tổ hợp, từ thiên kim tiểu thư danh môn đến thành phần tri thức tinh anh, lại đến diễn viên điện ảnh hay ngôi sao truyền hình……

    Tôi không biết so với những người đó…… Rốt cuộc tôi được coi là cái gì?

    Tôi không biết với anh những câu chuyện tình ái tai tiếng nhiều như sao trên trời kia ra sao, nhưng tôi quý trọng mối tình này…Nhưng lại được coi thành cái gì?

    Từ ngày đầu tiên yêu nhau tôi đã biết, tôi biết anh bận rộn nhiều việc, lúc này vẫn không khỏi tự chủ nghĩ đến – Anh đang bận rộn cái gì? Trong những lúc bận rộn công việc tìm không thấy dứt khoát gọi điện thoại cho tôi, rốt cuộc là anh đang bận rộn cái gì?

    Tôi không biết tên của anh, cũng không thèm để ý, thậm chí có cảm giác đắc ý, cho rằng bản thân mình yêu đương vô tư trong sáng. Hiện tại, cuối cùng máu chảy đầm đìa, bị cuộc sống thực tế dậy cho một bài học – tên một người, hóa ra thực sự không đơn giản chỉ là một cái tên! Mà tên gọi là đẳng cấp, tên gọi là sự cô đọng của năm tháng, là sự tích, là lịch sử!

    Lương Trạm cái tên này rất huy hoàng, khiến cho tôi cảm thấy đè nặng khôn xiết!

    Lương Trạm cái tên này quá ghê tởm, khiến cho tôi nhớ lại vô số lần bị “Leo cây”!

    Lương Trạm cái tên này rất vang dội, khiến cho tôi trong nháy mắt dường như xuyên qua không khí nhìn thấy được xung quanh anh, có vô số sóng mắt xinh đẹp nóng cháy rơi trên người anh!

    Từ khi sinh ra cho tới bây giờ, tất cả mọi thứ tôi đều chôn ở trong lòng sự mặc cảm tự ti, niềm kiêu hãnh, sự thương tổn, lòng tự trọng, sự tự tin, tức giận, sự ghê tởm… đủ mọi cảm nhận phức tạp về “Tự nhận thức” và “Tự trọng”, nhưng trong giây phút này, không có chọn lựa, không chút phân biệt tốt xấu, bị tên này ung dung lấy đi, sự bồng bột lan rộng, không cách nào không chế!

    Anh là người thông minh, cho nên nghe xong lập tức hiểu tôi đang hỏi cái gì. Khóe môi đột nhiên nở ra một nụ cười lạnh, nói: “Lỗ Tây, anh thật sư coi trọng em, Lỗ Tây! hóa ra thực chất con người em cũng thô tục như vậy” Nhẹ nhàng bông lỏng bản tay đang nắm tay tôi ra.

    Ông trời!

    Tôi ăn lúa gạo hoa mầu, làm sao có thể không thô tục được chứ!

    Tôi thật sự không biết rốt cuộc là người nào, sự tích nào đã làm cho anh ta cái ám chỉ sai lầm gọi là “Thoát tục”

    Nhưng mà, may mắn, tất cả vẫn còn kịp!

    Dạ dày của tôi vẫn chao đảo quằn quại như trước, mũi ngày càng tắc không thể chịu đựng nổi, biết nếu vẫn còn kiên trì như vậy, rất có khả ngăn sẽ lại mất mặt ở trước mặt anh lệ rơi đầy mặt, cho nên, chỉ nỗ lực nhìn anh, hít thở sâu vài cái, nở nụ cười, nói: “Tôi chưa bao giờ có ý định dựa vào lý tưởng của người khác để đắp nặn cho bản thân, thật là có lỗi!” Bước qua anh ta, đi về phía Lâm Giang Dương, cố chấp không nhìn mấy người… đang đứng ngăn cản bên cạnh Lâm Giang Dương và anh Chu, mỉm cười hướng về phía Lâm Giang Dương nói: “Sư Huynh, anh có thể cõng giúp em quyển câu hỏi không?”

    Sắc mặt Lâm Giang Dương rất khó nhìn, nhưng lập tức khom lưng, đem cuốn câu hỏi giả trang ba lô của tôi nhẹ nhàng nhấc lên.

    Một bước, hai bước, ba bước…Tôi đi hướng Lâm Giang Dương, “Anh” không hề nhúc nhích…

    Bốn bước, năm bước, sáu bước…… mấy người vây xung quanh Lâm Giang Dương dường như là nhận được tín hiệu, bắt đầu lùi lại…

    Bảy bước, tám bước, chín bước…

    Xung quanh cây cầu Tiểu Thạch, vài cọng liễu rủ chập chờn theo làn gió, đưa qua đưa lại. Những lá liễu non mềm giống như những những khối ngọc bích cắt gọt mà thành, từng lá từng lá gắn bó nỗi liền với cành cây, lướt nhẹ trên khuôn mặt, một cảm giác mát lạnh lờ mờ kích thích!

    Tôi kiên trì tin tưởng cảm giác mát lạnh trên gò má kia, là lá liễu, là nhánh cây, tuyệt đối sẽ không phải là một thứ dư thừa nào đó. Tôi khẽ ngẩng đầu, bước qua bóng cây xanh tươi, bước qua đoạn tình yêu ngây ngô, bước qua sự cuộn sóng của nội tâm…không cần thiết, từ trong ba lô trên tay anh Lâm, khó khăn lắm mới lục được một cái khăn giấy ướt, chầm chậm lấy ra, sau lưng nghe thấy, chần chừ rốt cuộc anh lại mở miệng: “Lỗ Tây!”

    Tay của tôi hơi hơi run lên, lập tức kiên định lấy khăn giấy ướt, kiên định ngẩng đầu, nhắm ngay vết máu trên mặt anh Lâm, nhẹ nhàng lau lau…
    Tieu thuyet
    Truyen ma

  4. #64
    Senior Member
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    157
    Chương 23


    Tôi giống như bị thất tình vậy, từ sau khi chia tay trên cây cầu đá ở Lệ Giang, trong cuộc sống đã không còn có cái tên Lương Trạm nữa.

    Không có hình bóng của anh, không có tiếng nói của anh, cũng không có tin tức gì của anh ta.

    Anh ta cũng không gọi điện thoại cho tôi nữa, tất nhiên, tôi lại càng không chủ động gọi điện thoại cho anh ta.

    Anh ta không có ý định trở lại tìm tôi, mà tôi ít nhiều có chút bất đắc dĩ, phải dừng lại tất cả các công việc liên quan ở Lương thị, bỏ đi công việc phiên dịch đã giúp tôi kiếm sống suốt nửa năm qua.

    Thỉnh thoảng khó tránh khỏi suy nghĩ, giữa chúng tôi vẫn còn món nợ mười nghìn tệ chưa trả, nhưng nếu anh ta có nhiều tiền đến mức có thể thỏa mái vung ra khắp nơi, tôi lại khó khăn đến mức phải bớt ăn, thì vào lúc này hình như tôi cũng không nhất thiết phải bày ra cái dáng vẻ oanh liệt, dù có phải chết đi nữa cũng phải đem tất cả số tiền nợ kia trả lại cho anh ta.

    Tôi từng vô số lần mở Baidu[1] ra, thử gõ tên anh ta vào đó, nhưng mỗi lần như vậy đều run run cả người, biết bất kể tìm ra tin tức gì đi nữa thì cũng chỉ là tự đi tìm phiền muộn mà thôi!

    [1] Tên một trang tìm kiếm kiểu giống như google.

    Chẳng lẽ phải tận mắt nhìn thấy hình ảnh anh ta khoác tay một vị thiên kim hay một nhân vật nổi tiếng nào đó mới chịu hết hi vọng?

    Chẳng lẽ phải tận mắt chứng kiến chuyện tốt của anh ta cùng với người nào đó rồi bình luận suy đoán, mới có thể hoàn toàn chứng mình rằng bản thân đã thất bại?

    Sao không thoải mái một chút?

    Sao không cởi mở một chút?

    Sao không cho anh ta, cũng như là cho bản thân mình một bầu trời xanh thẳm rộng lớn?

    Cho đến lúc này tôi cũng không hối hận đem lần đầu tiên của chính mình giao cho anh ta, bởi vì giờ phút đó, thực sự cảm thấy yêu nhau!

    Đã là như vậy, cũng không có cái gì gọi là tổn thất!

    Nếu như tình yêu là phong cảnh mà trong cuộc đời của bất cứ người con gái nào cũng phải trải qua, thì tôi nguyện ý đem suy nghĩ thái độ của bản thân mình thấp xuống một chút, lùn một chút, để miêu tả phong cảnh này càng đơn giản càng tốt, càng vui đùa trong đó nhiều thì càng bị cuộc sống thực tế chế giễu.

    Nếu anh ta là Lương Trạm, thì tất cả mọi sự hiểu lầm rắc rối từ lúc tiệc rượu cho đến giờ này đều có vẻ thuận lý thành chương!

    Nếu như anh ta là Lương Trạm, thì việc tôi thất tình… chắc chắn là một loại kết quả đã được định từ trước rồi!

    Trong cuộc sống thực tế, chuyện chim sẻ biến thành phượng hoàng không phải là chuyện hoàn toàn không có khả năng, nhưng có thể khẳng đinh, sắc xuất của khả năng này chắc chắn là thấp hơn cả thấp rất nhiều lần “Trúc môn đối trúc môn, mộc gỗ đối mộc gỗ”

    Không cần lên mạng tìm kiếm, tôi cũng biết rõ, bản thân mình nhất định chỉ là một trong số rất nhiều bạn gái của anh ta, một người bình thường nhất, không bắt mắt nhất! Có lẽ là anh ta ăn quá no rồi; hoặc là ăn quá nhiều thịt cá rồi, chợt phát hiện, thỉnh thoảng ăn rau xanh củ cải cũng không tồi, mà ma xui quỷ khiến thế nào, đúng lúc đó lại tìm thấy tôi!

    Nhưng mà, đối với một người từ nhỏ đã được cẩm y ngọc thực, thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị dĩ nhiên cảm thấy không tồi, nhưng nếu chỉ ăn rau xanh củ cải mãi thì sẽ khiến cho dinh dưỡng không đầy đủ…Tôi nghĩ, tôi cảm thấy nên tự giác một chút, tự suy ngẫm lại một chút, tự gò bó một chút… Trăm nghìn lần đừng để cho người khác phải hết lần này đến lần khác nhắc nhở, mới biết được chính bản thân mình là mối hiểm họa cho sức khỏe của người khác như vậy sẽ không tốt!

    Có lẽ qua một thời gian ngắn nữa, khi tôi không còn phải chật vật; khi tôi không còn nhớ đến anh ta; khi tôi tìm được không gian và thời gian hoàn toàn thuộc về chính mình… Thực sự có thể nói rằng sau khi trải qua sự việc ở Lệ Giang, rõ ràng lúc đó sự quan tâm của tôi với Lâm Giang Dương hoặc một người khác nào đó tăng lên rất nhiều, sắp tới có thể có một tình yêu nho nhỏ hạnh phúc chăng?

    Trước khi trở lại trường học, tôi đã suy nghĩ cân nhắc cẩn thận từng từ ngữ, để làm thế sao có thể nói cho Mộc Lan và Chương Linh Quyên một cách khéo léo uyển chuyển nhất, tôi không nghĩ là trên con đường tình yêu, lại gặp phải sự lừa dối quanh co như vậy. Đương nhiên, sau khi nói xong, tôi còn phải dùng một ngữ điệu thoải mái nhất để nói cho các cô ấy biết, tuy rằng thất tình, nhưng tôi từ chối sự đồng cảm, bởi vì tôi hoàn toàn có khả năng thoải mái vượt qua chiến hào này, hoàn toàn có thể trở lại tiêu sái như ngày xưa!

    Nhưng mà, khi trở lại ký túc xá, tôi liền ngạc nhiên phát hiện, mùa hè này, tất cả ba chị em chúng tôi đều giống như bị nguyền rủa vậy. Sau khi trải qua một kỳ nghỉ lúc quay về ký túc xá, tôi phát hiện mình không phải là người duy nhất chán nản trong ký túc xá, thậm chí, bản thân cũng không phải là người chán nản nhất!

    Trên thực tế, từ khi bước vào ký túc xá, tôi liền bị hai cái mặt tràn ngập mây đen vây quanh, một nha đầu vẻ mặt lo lắng không một chút do dự nào một cước đá tôi ngồi lên ngôi báu “Nhà cố vấn tâm lý”, thân bất do kỷ bắt đầu lắng nghe, bắt đầu vỗ về, bắt đầu quyền cước đấm đá, bắt đầu trị bệnh cứu người…Rốc cuộc cũng không tìm được cơ hội để cho người ta phát hiện ra tôi cũng đang chán nản cũng đang thất tình.

    Nha đầu Chương Linh Quyên kia, không biết xuất phát từ cái cơ duyên (Cơ hôi + duyên phận) gì, cuối cùng hạ quyết tâm, tuyển chọn một người làm người yêu trong một đám bạn trai, vì vậy, rơi vào tình cảnh gian khổ hăng hái chiên đấu để thoát khỏi đám bạn trai trước đây. Mỗi ngày đều gọi điện thoại tìm cô, rồi ùn ùn kéo đến; mỗi lần ra muốn ra khỏi ký túc xá, tôi nhất định phải điều ra kỹ càng trước đã, nếu không ba năm phút sau sẽ nhìn thấy một thanh niên sắc mặt xanh xao nhảy ra, phần đấu quên mình lao về phía cô ấy…

    Mãi cho đến giờ phút đó, mãi cho đến khi thấy Chương Linh Quyên nước mắt ròng ròng đưa cho thanh niên đối diện một cái gì đó, rốt cuộc tôi mới tin, thì ra trên thế giới này, thật sự có người có thể cùng một lúc yêu hai người. Cô ấy quyết định buông tha cho một người, thế nhưng thật sự thương tâm đến đêm không thể ngủ an giấc.

    Còn Mộc Lan, cô bạn học Mộc Lan yêu quý của tôi, lại cãi nhau ầm ĩ với Đại Oai!

    Đại Oai một mực chắc cAnh Mộc Lan đã thay lòng, mà điều khiến cho tôi cảm thấy ít nhiều kinh hãi là – Mộc Lan thậm chí còn không phủ nhận!

    Cô ấy không phủ nhận!

    Tôi gần như là nơm nớp lo sợ hỏi cô ấy: “Rốt cuộc trong lúc đó cậu và Đại Oai…”

    Trong chớp mắt cô ấy liền giống như mắc chứng cuồng loạn vậy, đứng phắt lên: “Cậu đừng xen vào giữa chúng tớ nữa, cũng không cần hỏi lại tớ, không cần bày ra dáng vẻ một thánh mẫu đứng từ trên cao nhìn xuống! Tớ biết tớ bị coi thường, tớ biết tớ có bệnh, tớ biết tớ đi yêu một người đàn ông có vợ là tự mình chuốc lấy khổ cực… Nhưng tớ không thể kiểm soát được, tớ không kiểm soát được…” Nằm trên giường gào khóc.

    Điều đầu tiên là tôi bị sự ngang ngạnh của cô ấy trách móc cho đến phát cáu, tiếp đó là nghe rõ hàm ý trong câu nói của cô ấy, cho nên hoàn toàn bị hù dọa đến choáng váng. Cô ấy, cô ấy, cô ấy vừa mới nói cô ấy yêu… Đàn ông có vợ?

    Nha đầu kia quả thưc là, quả thực là…… Tôi tiện tay cầm cái gối ôm lên, hướng về phía người cô ấy đập xuống, lớn tiếng quát cô ấy: “Cậu nói cậu yêu ai? Một người đàn ông có vợ? Làm Tiểu Tam[2] rất thích đúng không? Rất kích thích đúng không? Con mẹ nó cậu đúng là hèn hạ đến tận xương cốt mà, được lắm lại còn ở đây làm dáng giả mù sa mưa, thương tâm nọ kia. Con mẹ nó, cậu…” Chưa kể, vừa nãy cô ấy còn nói, bổ cô nương tôi đừng làm nghĩ làm “Thánh mẫu”, đứng từ trên cao nhìn xuống cô ấy, kinh bỉ cô ấy, chà đạp cô ấy, giày xéo lên cô ấy!

    [2] Chỉ kẻ thứ ba trong quan hệ nam nữ.
    Truyen ngon tinh
    Truyen teen

  5. #65
    Senior Member
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    157
    Đánh mãi cho đến khi cô ấy ngưng khóc, tôi mới oán hận bỏ cái gối ôm xuống, đứng thẳng dậy, xoa xoa cổ tay, lạnh như băng nói: “Cậu khẳng định không cần Đại Oai nữa đúng không? Tớ cần! Tớ sẽ đi tìm cậu ấy hẹn hò ngay bây giờ…” Bước vài bước ra đến cạnh cửa, lập tức có người kéo lại.

    Mộc Lan rất nhanh nhào đầu về phía trước, lao thẳng vào phía sau tôi, ôm lấy tôi, nói: “Cậu không được đi… Lỗ tây! Cậu không được đi…Cậu phải giúp tớ! giúp tớ…” lại một trận gào khóc lóc không dừng lại được.

    Thực sự, tôi rất muốn tát cho cô ấy hai cái tát thật đau! Bởi vì vẫn coi cô ấy như chị em, bởi vì chính mắt tôi đã nhìn thấy con đường tình yêu của cô ấy và Đại Oai, tôi thực sự rất căm tức biểu hiện yếu ớt, run run không ngừng của cô ấy bây giờ.

    Tôi cố gắng kìm sự tức nghẹn ở trong ngực lại, cắn răng nhìn cô ấy, oán hận nói: “Khóc cái gì mà khóc? Khóc có thể giải quyết vấn đề sao…” Sau đó, nghe thấy được một câu nói yếu ớt mệt mỏi bay ra từ miệng cô ấy: “Tớ muốn uống rượu…”

    Cô ấy muốn uống rượu!

    Đó là một đề nghị không tồi, không phải sao?

    Tôi không chút do dự lập tức dẫn cô ấy đến một quán ba gần trường học.

    Trời đất làm chứng, hiện tại trong người tôi chỉ còn tiền để thống thống khoái khoái uống một chút rượu mà thôi! Tiêu hết tiền, rất có thể ngày mai chỉ có thể ăn không khí thôi. Nhưng mà, cái gọi là “Sáng nay có rượu sáng nay say”, ngày mai… ngày mai, chuyện ngày mai xa xôi như vậy… tôi quản được sao?

    Dùng tốc độ uống nước suối uống xong hai chai bia, rốt cuộc Mộc Lan mới thút tha thút thí mở miệng nói: “Lỗ Tây, cậu còn nhớ không, khi vào năm thứ 3 đại học, tớ có nói với cậu, gặp được một người dáng vẻ rất tuấn tú, một người đàn ông rất tuấn tú…?”

    Tôi nhớ rồi, lúc đó, tôi còn thường nói giỡn, nếu cô ấy bị người đó mê hoặc, nên đem cái MP4 mới kia tặng cho tôi. Nhưng mà, thực sự, đó chỉ là những lời nói đùa, chúng tôi ở ký túc xá thường xuyên trêu đùa, cho tớ bây giờ tôi cũng không tin đó là thật; cho tớ bây giờ tôi cũng không dám tin, trong khi cô ấy đang yêu Khương Tuấn Vĩ, chỉ bởi vì một người đàn ông có vẻ bề ngoài đẹp trai, liền dễ dàng xảy ra sự lung lay dao động.

    “Ba tớ là một doanh nhân, cho nên… Cần tớ đi theo để tạo các mối quan hệ tốt” Đây là lần đầu tiên Mộc Lan ở trước mặt tôi nhắc tới cha mình, những từ ngữ vô cùng súc tích uyển chuyển. “Dĩ nhiên, lần đầu tiên tớ nhìn thấy anh ấy, thật sự chỉ là do ngoài ý muốn. Ngày đó, anh ấy đi vào trường học của chúng ta, đại khái là nói chuyện hạng mục gì đó, mấy người trong ban giám hiệu của trường đều đi cùng bên cạnh… Đúng rồi, hình như lúc đó mấy người bên học viện Giáo sư Lý cũng có mặt” Mộc Lan theo suy nghĩ nói cho tôi biết, lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, là vào dịp khai giảng năm thứ ba đại học lần đó hiệu trưởng rất mong đợi. Lúc ấy Mộc Lan là môt trong những người tham gia dự hội nghị, hiệu trưởng đối với người đàn ông này rất có thiện cảm, không ngờ không lâu sau đó, người đàn ông này lại tới cửa thăm hỏi cha của cô ấy, từ đó về sau, liên tục gặp nhau ở khắp nơi, hai người trong lúc đó, hiển nhiên liền có qua lại.

    Tôi hít thở sâu một cái, cố gắng kìm chế tình nóng nảy của bản thân lại, hỏi cô ấy: “Nói như vậy, cuối năm trước…lúc cậu và Đại Oai đến nông gia vui vẻ thì cãi nhau, sự thật chứng minh, Đại Oai không có nghi oan cho cậu?”

    Mộc Lan ảm đạm thở dài: “Bởi vì Anh ta nói sẽ liên lạc với tớ, nhưng mà…vẫn không thấy”

    Tôi thuận tay cầm lấy chén rượu, uống một hớp rượu lớn, tránh việc bản thân không kìm chế được mà đưa tay ra bóp chết cô ấy. Đó chính là tâm lý “Bắt cá hai tay”, không thể ngờ đã kéo dài hơn nửa năm…Xú nha đầu này, rốt cuộc là xem Đại Oai là cái gì chứ? Hại tôi lúc đó còn nôn nóng cực độ, vội vội vàng vàng qua lại không ngớt giữa bọn họ để hòa giải, kết quả, tận mắt thấy chiếc khăn quàng cổ do chính minh đan bị cắt nát.

    Tôi nhớ tới cái khăng quàng cổ kia, trong lòng đau xót, nhịn không được oán hận hỏi cô ấy: “Chỉ vì do dáng vẻ đẹp trai của người đàn ông kia, cho nên cậu…”

    “Anh ấy thông thạo mấy ngoại ngữ, lại biết đàn dương cầm, biết kéo violon, lại rất giàu có vô cùng tao nhã…” Mộc lan vừa nói, trong ánh mắt không nhịn được lộ là một vẻ mặt sùng bái.

    Tôi tức giận nói: “Nếu ai cũng đều có thể từ bé đã ngậm chìa khóa vàng mà lớn lên, thì chắc hẳn phần lớn mọi người lớn lên cũng đều được như vậy… Mộc Lan, đẹp trai không thể đem ra làm cơm ăn đâu!”

    “Nhưng mà Anh ấy kinh doanh rất lớn!” Mộc Lan nói một câu khiến cho tôi ngậm miệng. Đẹp trai đúng là không thể đem ra làm cơm ăn, nhưng ‘Kinh doanh lớn’ nhất định có thể cho người ta ăn no ăn rất no, no đến mức căng cứng.

    “Được rồi” Tôi quyết định tạm thời bỏ qua suy nghĩ kéo cô ấy về chính đạo, thay đổi cách hỏi cô ấy, hỏi một vấn đề có vẻ thực tế hơn: “Các cậu hiện tại đã phát triển đến giai đoạn kia chưa?”

    “Không có” Mộc Lan lộ ra vẻ mặt thống khổ, gằng từng tiếng nói: “Vốn dĩ cho tới bây giờ chúng tớ cũng chưa có bắt đầu. Bởi vì, bởi vì… Anh ấy đã có vợ! Tuy rằng anh ấy không có thương yêu vợ anh ấy, nhưng…”

    “Anh ta nói cho cậu biết là anh ta không yêu vợ?” Tôi cười lạnh một tiếng, ngắt lời Mộc Lan, cảm thấy thực vớ vẩn. Một người đàn ông đã kết hôn có ý đồ theo đuổi một người con gái, một cái cớ tốt nhất là nói mình không yêu vợ, thậm chí vừa nhìn thấy vợ đã cảm thấy đau khổ… vừa có vẻ vô tội, lại tranh thủ được sự đồng tình, quả nhiên là một cái cớ tốt một mũi tên trúng hai con chim.

    “Không có! Cái gì anh ấy cũng không nói cho tớ biết. Nhưng mà một người đàn ông trường kỳ ở bên ngoài không về nhà, chẳng lẽ không đủ chứng minh hôn nhân của anh ấy có vấn đề sao?” Trong giọng nói Mộc Lan lộ ra vẻ hoang mang.

    “Vậy thì càng chứng minh, người đàn ông này trời sinh đã đa tình phong lưu” Tôi nháy mắt liên tưởng đến một người đàn ông phong lưu có tiếng khác, bỗng nhiên có chút cảm động hiểu được nỗi đau khổ của Mộc Lan, giọng nói cũng tự nhiên như vậy mà trở nên chua sót.

    “Anh ấy không có…” Mộc Lan ngẩng đầu nhìn tôi, thì thào nói: “Anh ấy đối với ai cũng rất khách khí, rất lễ phép, nhưng vẫn luôn duy trì khoảng cách nhất định, tớ cảm thấy…” Cô ấy dừng lại một chút, ngẩng đầu uống một hớp rượu lớn, nói tiếp: “Tớ cảm thấy anh ấy đối với tớ là không giống vậy. Nếu anh ấy không có vợ, tớ nghĩ, chúng tớ hẳn là đã bắt đầu rồi…” Cúi đầu, nhìn nhìn chén bia, ánh mắt u buồn lộ ra vài phần bất đắc dĩ.

    Ánh mắt của cô ấy nói cho tôi biết, cô ấy đối với chuyện này cũng không có sự tin tưởng!

    Mặc dù người đàn ông kia không có vợ, cô ấy cũng không đủ tự tin rằng nhất định có thể đến được với anh ta!

    Trước sau như một tôi rất bội phục Mộc Lan ở trong tình yêu có thể hô mưa gọi gió, thành thạo, làm cho Đại Oai đi vào quy củ, dễ bảo. Thật sự là không thể nào ngờ được, lại sẽ có một ngày, cô ấy vì không thể nắm chắc được một người đàn ông, lại khiến cho mình khổ sở như vậy.

    Tôi nghĩ nghĩ, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn, ôn nhu hỏi cô ấy: “Vậy bây giờ cậu định làm thế nào?”

    “Bây giờ tớ cũng không biết nên làm cái gì nữa” Một Lan đau khổ chớp mắt một cái nói: “Bây giờ vấn đề đã hoàn toàn vượt khỏi khả năng kiểm soát của tớ rồi. Vốn dĩ tớ cho rằng là do anh ấy làm kinh doanh nên lạnh nhạt cẩn trọng, nhưng mà không ngờ hai ngày trước, cha tớ điều tra ra anh ấy đã có vợ… Tớ thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ”

    Tôi nhẹ nhàng thở dài một cái, lại hỏi cô ấy: “Còn Đại Oai chứ? Cậu không phải là cứ như vậy mà bỏ qua cậu ấy chứ?”

    Đôi mắt của Mộc Lan lại đỏ lên, nói: “Tớ không muốn, dù sao cũng yêu nhau mấy năm rồi. Nhưng mà bây giờ, tớ mở mắt ra hay nhắm mắt lại đều nghĩ đến người đàn ông khác, mỗi ngày ở trước mặt Đại Oai phải làm ra vẻ phải giả vờ rất vất vả, rất khổ sở…”

    Tôi không còn lời nào để nói. Chuyện tình cảm chính là không biết phải làm sao như vậy, có đôi khi, đạo đức không phải là có thể đơn giản qua quýt đáng giá là xong.

    Nếu đã không còn yêu, sao còn nhất thiết phải tiếp tục duy trì nữa?

    Dĩ nhiên, trong tình yêu không phải lúc nào yêu và không yêu cũng phải rõ ràng như vậy, phải vạch giới hạn rõ ràng như vậy! Thậm chí nhiều khi, lại xuất phát từ một loại ảo giác, một loại suy đoán sai lầm.

    Tôi hừ giọng nói: “Mộc Lan, tớ nghe đi nghe lại, cảm thấy thực ra cậu đối với người đàn ông kia là trong sương mù ngắm hoa, bởi vì từ đầu đến cuối đều có khoảng cách, nên cảm thấy hết sức tốt đẹp. Nếu cậu muốn nghe ý kiến của tớ, thì tớ chỉ có hai đề nghị: thứ nhất, cậu nên quên triệt để người đàn ông này đi; thứ hai, là chân chân thực thực đến gần người đàn ông này, để thấy rõ hoàn toàn anh ta…”

    Truyen tinh cam
    Truyen VOZ

  6. #66
    Senior Member
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    157
    “Tớ cũng muốn tới gần bên cạnh anh ta, nhưng mà, nhưng mà cha tớ điều tra ra anh ấy có vợ, liền đưa ra cho tớ một thông điệp… Nói, nói nếu tớ tới gần anh ấy, liền cắt đứt quan hệ cha con…”

    Sự việc quả nhiên có chút phức tạp.

    Bất cứ là thân phận, địa vị, danh lợi, cấp bậc… Một mặt làm cho con người ta cảm thấy vinh quanh, mặt khác lại là một gánh nặng trách nhiệm nặng trĩu?

    Tôi lại bắt đầu không tự chủ được nghĩ đến cái người đàn ông có thân phận, có địa vị, có thứ bậc kia, một dạo đã làm đảo loạn cuộc sống của tôi thành công, sau đó, lại không chút do dự lãnh đạm rút lui.

    Ngày đó, ở trên cây cầu đá ở Lệ Giang, mặc dù tôi cố ý không để ý tới anh, nhưng thực ra trong lòng tôi đương nhiên là mong chờ anh ta có thể đi đến an ủi tôi, hi vọng anh giải thích hi vọng anh ít nhất… biểu hiện ra một thái độ nào đó có ý định níu kéo vãn hồi lại.

    Nhưng mà không có.

    Anh gọi tôi một tiếng, tôi không để ý tớ. Anh liền không chút do dự bỏ đi

    Anh có nhiều chuyện giấu diếm tôi, tất nhiên tôi sẽ có cảm giác bị xúc phạm tổn thương, nhưng mà, anh lại cố tình bày ra một dáng vẻ đúng lý hợp tình, thậm chí còn tỏ ra bị tổn thương hơn so với tôi…

    Cuối cùng tôi cũng có tư cách gì để chỉ trích dậy bảo Mộc Lan chứ?

    Không phải tình cảm của chính bản thân mình còn đang rối tinh rối mù hay sao!

    Uống rượu đi!

    Thống thống khoái khoái uống một bữa rượu đi.

    Không đem toàn bộ tiền trên người uống hết sạch sẽ, tuyệt đối không về!

    Chương 24


    Mộc lan uống rất nhiều rượu, uống đến mức say mềm, vừa đi ra khỏi quán bar liền nôn thốc nôn tháo. Mà tôi, rõ ràng so với cô ấy tôi uống cũng không hề ít, nhưng từ đầu đến cuối đầu óc tôi luôn tỉnh táo, đi đứng vững vàng! Xem ra, trải qua thời gian hơn nửa năm, đã bị Lương Trạm vô tình hay cố tình làm cho buông thả, tửu lượng của tôi lại đột phá lịch sử, lại bước sang một tầm cao mới!

    Tôi lắc lắc đầu, giúp Mộc Lan ghé vào ven đường nôn xong, mới dẫn cô ấy trở lại, cô ấy liền tựa đầu vào vai tôi, nặng nề ngủ thiếp đi.

    Tôi cố gắng giữ lấy cơ thể của cô ấy, đứng ở ven đường đón taxi, nhiều chiếc xe liên tục chạy qua, nhưng đều có người ngồi.

    Có một vài tên thanh niên tóc nhuộm năm bảy mầu, trên người đeo đầy vàng huýt sáo đi tới, đưa tay ra kéo lấy cánh tay của tôi: “Người đẹp, có muốn các anh đưa em về không…”

    Được rồi đây chính là những kịch bản kiệt tác ở quán bar!

    Tôi cười một cái nói: “Không có chuyên gì, cậu tôi vừa bảo đã điều một xe cảnh sát tới đây đón tôi rồi…Tôi đã bảo không phải phiền toái như vậy, cứ gọi 110 là được rồi. Không phải đều là ngồi xe cảnh sát như nhau sao…”

    Nói chung sắc đẹp của tôi cũng chưa đạt đến trình độ kích thích dục vọng của đàn ông nhiều lắm, không ngờ mấy tên thanh niên này nghe vậy liền bỏ đi, hại vô sô những trò hay của tôi còn chưa có đất diễn.

    May mắn, những người nhàm chán thích lượn lờ quán bar không chỉ có mấy kẻ đó, nhanh chóng lại có một người!

    Phía sau lại truyền đến một giọng nói: “Người đẹp, có muốn anh đưa về hay không…” Người này có vẻ thảng tanh ta, căn bản không cho tôi cơ hội trả lời, liền như vậy trực tiếp đi tới, trực tiếp đi về phía sau lưng ôm tôi.

    Lưng của tôi, trong nháy mắt cứng ngắc!

    Sau đó liền có người đi lên, đón lấy Mộc Lan từ trong lòng tôi.

    Tôi sững sờ nhìn hai người phụ nữ có vẻ đoan trang đang giúp Mộc Lan ngồi lên một chiếc xe, người ở phía sau tùy ý ôm chặt lấy lưng tôi, càng ôm càng chặt, một lúc lâu sau, tôi mới nhẹ nhàng nói ra một câu: “Cậu tôi vừa bảo điều một xe cảnh sát tới đây đón tôi đấy…” Nói còn chưa rứt lời, cằm của tôi liền bị người đó bắt được.

    Sau khi người đàn ông kia thuần thục bắt được cằm của tôi, liền kéo khuôn mặt tôi lại, một nụ hôn, lại một nụ hôn… Nụ hôn môi triền miên tinh tế, cứ như vậy ùn ùn kéo đến…Tôi không muốn, tôi không muốn mỗi khi nhìn thấy anh ta những giọt nước mắt lại cứ tranh giành nhau chảy xuống, không muốn mỗi lần nhìn thấy anh ta đều tỏ ra không thể chịu đựng được; không muốn để cho anh ta nhận ra được… ở sâu trong lòng tôi, sớm đã tràn đầy sự nhớ nhung đến không thể chịu được nữa!

    Tôi chuẩn bị rất nhiều lời để nói, nhưng khi gặp lại, lại không biết làm thế nào để biểu hiện ra thái độ khinh thường của tôi, cao ngạo của tôi, vân đạm phong thanh[1] của tôi, nhưng mà, thật sự khi gặp lại rồi, tôi lại không thể nói ra một từ, không có sức lực phản kháng, mà lại sa đọa đến độ không chút do dự đi theo anh ta trở về nhà trọ; sa đọa đến…

    [1] Chỉ sự nhẹ nhàng hờ hững

    Anh xé toạc quần áo của tôi, dùng răng cắn cắn áo ngực của tôi, đẩy tôi ngã nhào xuống dưới giường, bổ nhào đến đè lên người tôi, không có qua quá trình chuẩn bị gì hết liền trực tiếp thẳng tiến, thô bạo, xúc động, đánh thẳng về phía trước, không hề dịu dàng một chút nào

    Tôi thực sự bị anh làm cho hoảng sợ, vô cùng sợ, vô cùng đau, vô cùng căng thẳng, căm tức trừng mắt liếc anh một cái, cuối cùng bắt đầu lớn tiếng kêu: “Tại sao anh, tại sao…” Từng nắm đấm một thi nhau rơi xuống vai anh.

    Anh khẽ đưa tay ra, bắt lấy tay tôi kéo lại, đặt ở dưới người, hung hăng cúi đầu, ở trên người tôi, mải miết cắn

    Tôi nói năng lộn xộn, lớn tiếng nói: “Anh tránh ra, anh tránh ra…” Giơ chân đá anh.

    Anh đưa tay, cũng nhanh chóng bắt được chân của tôi, nâng lên, đặt lên trên bờ vai anh, người anh hơi hơi nghiêng một cái, nhẹ nhàng xông lên phía trước, tôi liền không tự chủ được mà khẽ hừ nhẹ một tiếng

    Anh lại thành công tiến vào chỗ sâu nhất trong cơ thể, đã lâu không gặp khiến cho kích thích lan tràn khắp người tôi.

    Tôi cảm thấy trong sống mũi của mình, lại bắt đầu không ngăn lại được những cảm giác chua xót mù mịt, ít nhiều có chút không cam lòng, khó chịu… Có lẽ là còn thêm một chút vui mừng, chờ đợi? – Rất nhiều những cảm xúc phức tạp tràn ngập trong suy nghĩ của tôi, tôi tùy tiện kêu: “Anh là đồ khốn, anh là đồ vô lại…” Càng kêu âm thanh càng thấp, càng kêu càng mờ ám, càng kêu càng…

    Anh thật sự là hiểu quá rõ cơ thể của tôi!

    Anh biết phải làm như thế nào, mới có thể để cho tôi càm thấy hoàn toàn sung sướng!

    Anh ta biết phải làm như thế nào, mới có thể để cho tôi buông lỏng tất cả sự cảnh giác!

    Anh lại một lần nữa đưa tôi lên những đám mây; lại một lần nữa kéo tôi xuống đáy biển; lại một lần nữa để cho tôi nếm trải sự khoái lạc; lại một lần nữa để cho tôi nếm trải nỗi buồn đến mức bi ai của trần gian!

    Một mạch không ngừng nghỉ đẩy tôi lên tới cực hạn, Tôi không ngừng run rẩy khóc lóc nghẹn ngào

    Anh ôm tôi thật chặt, thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi nói: “Khóc cái gì chứ!”

    Tôi đưa tay lau nước mắt, khóc thút thít nghẹn giọng nói: “Chúng ta không phải là chia tay rồi sao? Bây giờ rốt cuộc là cái gì?”

    Anh ngả đầu lên trên gối, không ngừng thở dốc, một lúc sau, mới quay sang nhìn tôi, lại là cái vẻ mặt cười cười, một vẻ mặt vui thích không nói nên lời, dùng một loại giọng điệu vô cùng thoải mái nói: “Ai nói là chúng ta đã chia tay?”

    Xuyen Khong
    Tieu thuyet

+ Trả lời Chủ đề
Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 5 6 7

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình